Tôi là người con của Đồng Tháp – miền đất của sen mộc mạc mà thanh khiết. Đồng thời, tôi cũng lớn lên ở Củ Chi “đất thép thành đồng”, nơi dạy tôi sự kiên cường và bền bỉ. Hai mảnh đất ấy, một mềm mại – một mạnh mẽ, đã nuôi dưỡng trong tôi một cách nhìn về cuộc sống: sống dịu dàng nhưng không yếu đuối, sống vững vàng mà vẫn giữ được lòng trong, hòa nhập không hòa tan giữa đời giông bão.
Vì thế, tôi yêu hoa Sen. Sen không chọn nơi để nở, nhưng luôn chọn cách để sống. Gần bùn mà không nhiễm bùn, đó không chỉ là 01 vẻ đẹp, mà là một con đường. Một con đường sống, làm việc, và yêu thương.
Khi học Phật pháp, tôi càng thấm sâu ý nghĩa ấy. Sen là thanh tịnh, là giác ngộ, Sen nhắc tôi giữa bao nhiêu bộn bề của cuộc đời, vẫn có thể giữ tâm an, lòng trong, giữ sự tử tế, tất cả để tôi không đánh mất chính mình.
Tôi yêu Sài Gòn, yêu những con người nơi đây – tất bật nhưng nghĩa tình. Và tôi nhận ra, có rất nhiều “người yêu Sen” giống như tôi: họ âm thầm sống tốt, âm thầm giữ cho mình một phần tinh khiết giữa dòng đời nhiều xô bồ này.
Tâm An Phát ra đời, với tôi không phải chỉ là một công ty, mà là một con đường mà tôi chọn đi. Tôi muốn cảm ơn cuộc đời, cảm ơn những nhân duyên mà tôi đã may mắn được gặp lại. Thật sự tôi rất cảm kích và xúc động. Hành trình của tôi chưa bao giờ là một mình. Tôi biết ơn những sự đồng hành, những sẻ chia, những anh chị em, những Thiện tri thức có tâm, những người không ồn ào nhưng luôn ở đó, cùng nâng đỡ, cùng đi, cùng giữ một hướng sống tử tế.
Tôi chọn sống, làm việc, yêu thương và học Phật pháp như hoa Sen. Và Tâm An Phát cũng đi theo hướng đó – một nơi để chia sẻ, để lắng nghe, để đồng hành với những ai đang cần một điểm tựa, một sự thấu hiểu, hay đơn giản là một khoảng lặng bình an.
Dù phía trước còn nhiều khó khăn, tôi vẫn tin: khi mình làm bằng cái tâm, cái lòng trong, với tinh thần hoa Sen, tinh thần “Đất thép thành đồng” và bên cạnh tôi luôn có những những Thiện tri thức, những con người bình dị nhưng đẹp thật sự thì con đường phía trước của tôi, của Tâm An Phát “ĐÃ THÀNH” vì tôi và những người ở Tâm An Phát đã dám tiến bước, cho đi, đồng hành và sẻ chia.
Tôi sẽ cố gắng làm với tinh thần “không còn nữa”, tinh thần “chỉ còn 01 ngày để sống”. Không phải để chứng minh điều gì, mà để giữ trọn niềm tin này. Và trên hành trình ấy, tôi mong mình cùng những “người yêu sen” sẽ tiếp tục đi cùng nhau – hướng về sự tự do thật sự trong học Phật pháp và trong đời sống: khi tâm đủ an, ta có thể sống nhẹ nhàng, và khi đủ đầy từ bên trong, ta sẵn sàng cho đi – cho đi mà không cần giữ lại, cho đi như một cách để mình được tự do ngày sau thật sự.
Bài viết này để nhắc tôi ý nghĩa: cho đi, đồng hành, chia sẻ – Ai cũng có khi sai – sai thì sửa – Tha thứ – Sống biết ơn – Gian nan rèn luyện ắt thành – Sự tử tế – Thiện lành trong sáng- Yêu thương chân thành – Tinh thần không lùi bước, không gục ngã và nhớ 01 Thiện tri thức bình dị nhưng đã cho tôi những yêu thương, ý nghĩa sâu sắc./.
Nguyễn Huỳnh Tú Anh



