Có một giai đoạn trong đời, ta trở nên rất giỏi… ổn. Không phải vì thật sự ổn, mà vì ta học được cách sống tiếp mà không hỏi thêm gì nữa. Những chuyện đã qua thì cho qua. Những điều tiếc nuối thì gói lại. Những nỗi buồn không tiện nói thì thôi, để đó. Ta bận sống, bận lo, bận làm người có trách nhiệm, nên buồn cũng phải biết điều.
Ta từng có những lựa chọn mà bây giờ nhìn lại, nếu được làm lại, có lẽ ta sẽ chọn khác. Và ta tự trách mình bằng một giọng rất nghiêm: hồi đó sao ngốc thế, sao không dũng cảm hơn, sao không nghĩ xa hơn. Nhưng nếu thành thật, ta cũng biết rằng con người của ngày đó đã làm điều tốt nhất có thể với những gì họ có trong tay. Chỉ là lúc ấy, ta chưa biết những gì ta biết hôm nay.
Rồi có những mất mát không ai gọi tên giúp ta. Mất tuổi trẻ lúc nào không hay. Mất sức khỏe mà ta từng nghĩ là chuyện hiển nhiên. Mất vài cơ hội mà ta cứ tưởng “để sau cũng được”. Ta không dám buồn nhiều, vì xung quanh vẫn còn người khổ hơn. Nhưng nỗi buồn đâu có quan tâm đến chuyện so sánh. Nó chỉ ở đó, lặng lẽ, đợi được nhìn nhận.
Có những nỗi buồn không gây ồn ào. Chúng không làm ta gục xuống. Chúng chỉ làm ta mệt hơn bình thường, ít háo hức hơn, bớt mong chờ hơn. Ta bắt đầu thấy mình “không còn ham gì nữa”, rồi lại tự trách thêm một vòng. Mà không nhận ra rằng có lẽ, ta đang mang theo quá nhiều thứ chưa từng được phép buồn cho đàng hoàng.
Buồn một cách lành mạnh không phải là đào bới quá khứ. Buồn là cho phép mình thở chậm lại và nói thật: chuyện đó đã làm mình đau. Là cho phép tiếc một chút mà không tự mắng mình yếu. Là cho phép mình ngồi cạnh nỗi buồn như ngồi cạnh một người bạn cũ mà không cần nói nhiều, chỉ cần ở đó.
Điều buồn cười là khi ta chịu ngồi xuống với nỗi buồn, nó lại không ghê gớm như ta tưởng. Nó không nuốt chửng ta. Nó chỉ muốn được thừa nhận. Và khi đã được nhìn thấy rồi, nó dịu đi. Nhẹ hơn. Không còn phải gõ cửa tâm trí ta bằng những cách vòng vèo như mệt mỏi hay trống rỗng.
Rồi từ chỗ ấy, động lực quay lại. Không phải kiểu động lực hừng hực phải làm lại cuộc đời, mà là một động lực rất đời: mình vẫn còn ở đây, vẫn còn có thể sống tiếp theo cách tử tế hơn với chính mình. Không để chứng minh. Không để bù đắp. Chỉ để không phản bội mình thêm nữa.
Có lẽ, trưởng thành không phải là hết tiếc nuối. Mà là khi ta có thể mỉm cười, thở ra một hơi dài, và nói hơi chậm, hơi hiền, hơi buồn cười một chút: Ờ, đời mình cũng có vài khúc cua khá gắt. Nhưng thôi, mình vẫn còn tay lái. Và đường thì vẫn còn phía trước…

