“Thế giới chỉ rực rỡ khi ta thôi dùng đôi mắt của sự tổn thương để ngắm nhìn mọi điều đang thấy”

2

Khi nhìn đời qua lăng kính của những tổn thương chưa nguôi, chúng ta vô tình phủ lên thực tại một lớp sương mù u tối. Những gì ta thấy không còn là bản chất của sự vật, mà chỉ là sự phản chiếu của những vết xước bên trong tâm hồn. Một lời góp ý chân thành trở thành sự công kích, một sự im lặng vô tình hóa thành sự bỏ rơi, và ngay cả một ngày nắng đẹp cũng có thể bị xem là quá chói chang, gay gắt.

Thế giới chỉ thực sự rực rỡ khi ta đủ can đảm để tháo bỏ chiếc kính lọc của nỗi đau. Khi ta ngừng dùng “cái tôi” đầy sẹo để phán xét và định nghĩa mọi thứ xung quanh, một khoảng không gian bao la sẽ mở ra. Đó là lúc ta nhận ra rằng: hoa vẫn nở không phải để trêu ngươi nỗi buồn của ta, và dòng đời hối hả không phải để bỏ rơi ta phía sau. Vẻ đẹp của thực tại vốn dĩ khách quan và hào phóng, nó luôn ở đó để vỗ về bất

1
Thế giới chỉ rực rỡ khi ta thôi dùng đôi mắt của sự tổn thương để ngắm nhìn mọi điều đang thấy

kỳ ai sẵn sàng nhìn nó bằng đôi mắt thuần khiết.

Buông bỏ sự chấp nhất vào nỗi khổ không phải là phủ nhận quá khứ, mà là cho phép bản thân được sống trọn vẹn với hiện tại: ngay đây và bây giờ. Khi cái nhìn bớt đi sự tiêu cực, trái tim sẽ tự khắc tìm thấy ánh sáng. 
ThS. LÊ THỊ THÙY LINH